Đôi lời tự sự về chính bản thân.

Tháng 6, 2026

Đôi lời tự sự về chính bản thân.

Tháng 6, 2026

Tôi sinh ra và lớn lên ở một khu vực gần khu công nghiệp Tràng Duệ, Hải Phòng. Với nhiều người ở nơi tôi sống, con đường tương lai gần như đã được vẽ sẵn. Học hết cấp 3, hoặc thậm chí không cần hết cấp 3, rồi vào công ty làm việc. Mức lương 8-10 triệu đồng một tháng là một điều gì đó khá ổn định và đáng mong đợi. Mọi người xung quanh tôi lớn lên với suy nghĩ đó, nhưng không hiểu sao từ rất sớm tôi đã cảm thấy mình không thuộc về con đường ấy.

Khoảng năm lớp 6 hay lớp 7, tôi từng nói với bố mẹ rằng sau này tôi sẽ không bao giờ làm công nhân hay làm việc trong nhà máy. Thời điểm đó tôi còn quá nhỏ để hiểu về nghề nghiệp, tiền bạc hay cuộc sống. Tôi chỉ có một cảm giác rất đơn giản: làm sao một người có thể lặp đi lặp lại cùng một công việc mỗi ngày, hết giờ rồi về, ngày mai lại tiếp tục như vậy trong hàng chục năm được? Tôi không thấy điều đó sai, tôi chỉ thấy nó không phù hợp với mình.

Lên lớp 8, lớp 9, trong khi nhiều bạn bè cùng trang lứa dành thời gian chơi game hoặc đá bóng, tôi lại dành thời gian nghịch máy tính. Nhà chưa có điều kiện nên tôi thường ké máy của các chú, các anh. Hồi đó internet với tôi giống như một thế giới khác. Tôi học đủ thứ linh tinh trên mạng. Tôi từng học cách hack Facebook của bạn bè trong lớp, thậm chí của giáo viên. Người dạy tôi những thứ đầu tiên lại là một ông anh tận Mỹ Tho, Tiền Giang. Tôi gọi ông ấy là “sư phụ”. Đến giờ nghĩ lại thì thấy khá buồn cười, nhưng chính những lần tò mò và nghịch ngợm đó lại mở ra cho tôi một cách nhìn hoàn toàn mới về công nghệ và internet.

Đến năm lớp 10, tôi mới có chiếc điện thoại riêng đầu tiên, một chiếc iPhone 7. Với nhiều người đó chỉ là một chiếc điện thoại, còn với tôi nó giống như cánh cửa dẫn tới một thế giới mới. Tôi bắt đầu mày mò cách tăng like, tăng follow, tăng tương tác trên Facebook. Ban đầu chỉ là giúp mấy bà chị bán hàng online kiếm thêm khách. Sau đó có người trả tiền, rồi có thêm khách khác. Tôi không biết mình đang làm digital marketing hay social media gì cả. Hồi đó chúng tôi gọi chung là “tricker”. Bây giờ nhiều người gọi vui là “tricker lỏ”. Nhưng chính từ những thứ rất lỏ ấy mà tôi bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên trên internet.

Năm 16 tuổi có lẽ là khoảng thời gian tôi trăn trở nhiều nhất. Trong khi many bạn chỉ cần học và thi, tôi lại liên tục bị ám ảnh bởi một câu hỏi: “Mình thực sự muốn gì?”. Tôi sợ việc dành ba năm cấp 3 để học những thứ không giúp ích cho tương lai của mình. Tôi đi hỏi rất nhiều giáo viên. Tôi hỏi làm sao để biết bản thân phù hợp với điều gì. Tôi hỏi làm sao để xác định hướng đi cho cuộc đời. Tôi hỏi đến mức có lẽ nhiều người cũng thấy phiền. Nhưng điều khiến tôi thất vọng là không ai thực sự trả lời được câu hỏi đó. Hoặc có thể câu hỏi ấy vốn không có đáp án từ người khác.

Cuối cùng tôi tự đi tìm câu trả lời trên internet. Sau rất nhiều lần lang thang trên các diễn đàn, các video và các bài viết, tôi gặp được một khái niệm mới: Freelancer. Người làm việc tự do.

Tôi nhớ cảm giác lúc đó rất rõ.

Tự do.

Chỉ riêng hai chữ đó đã đủ khiến tôi hứng thú.

Tôi không hiểu hết mô hình làm việc này hoạt động như thế nào. Tôi cũng không biết kiếm khách hàng ra sao. Nhưng tôi biết mình thích cảm giác được tự quyết định cuộc sống của mình. Tôi từng nghĩ có lẽ cả đời mình sẽ làm freelancer.

Sau đó tôi có cơ hội gặp gỡ nhiều người hơn. Một trong số đó là chị Trà, người sáng lập Conversion Marcom Agency, tiền thân là Hermes Agency. Đây là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với thế giới marketing theo cách bài bản. Trước đó tôi đã chạy quảng cáo, tăng tương tác, làm đủ thứ trên Facebook nhưng hoàn toàn không biết những thứ đó nằm trong một ngành nghề thực sự. Chính môi trường đó giúp tôi hiểu thế nào là marketing, thế nào là quy trình làm việc, thế nào là Excel, Google Docs, báo cáo, kế hoạch và hệ thống. Tôi bắt đầu nhận ra rằng đằng sau những chiến dịch quảng cáo là cả một bộ máy vận hành rất lớn.

Cũng từ đó, ý định vào Thành phố Hồ Chí Minh bắt đầu hình thành.

Tôi dành gần hai năm để thuyết phục bố mẹ. Từ năm lớp 11 tôi đã nói về chuyện đó. Tôi biết nếu cứ ở lại nơi mình sinh ra, cuộc sống của tôi có thể vẫn ổn, nhưng sẽ rất khó để tiếp cận những cơ hội mới. Đến năm 18 tuổi, cuối cùng tôi cũng vào Sài Gòn.

Và có lẽ đó là một trong những quyết định quan trọng nhất cuộc đời tôi.

Sài Gòn cho tôi gặp những con người mới, những công ty mới và đặc biệt là những startup. Tại đây tôi phát hiện ra một điều rất thú vị về bản thân. Tôi không phải người giỏi nhất ở bất kỳ lĩnh vực nào. Tôi không phải lập trình viên giỏi nhất. Không phải marketer giỏi nhất. Không phải chuyên gia tài chính hay vận hành xuất sắc nhất.

Nhưng tôi lại rất giỏi trong việc tham gia vào những thứ mới.

Tôi thích cảm giác bắt đầu từ con số 0. Tôi thích những dự án chưa có quy trình. Tôi thích những bài toán chưa có lời giải. Tôi thích tốc độ nhanh, quyết định nhanh và thử nghiệm liên tục. Trong một startup, hôm nay có thể làm marketing, ngày mai làm sản phẩm, tuần sau lại đi gặp đối tác. Điều đó khiến tôi hứng thú hơn rất nhiều so với việc dành nhiều năm chỉ để tối ưu một công việc duy nhất.

Có lẽ vì vậy mà kiến thức của tôi luôn giống một hồ nước rộng hơn là một cái giếng sâu. Tôi biết một chút về rất nhiều thứ. Đủ để nói chuyện với lập trình viên. Đủ để hiểu marketer đang làm gì. Đủ để đọc báo cáo tài chính. Đủ để xây dựng sản phẩm. Đủ để bán hàng. Đủ để vận hành một đội nhóm nhỏ.

Trong một số môi trường, đó có thể là điểm yếu. Nhưng trong môi trường startup, đó lại là lợi thế.

Ngày nay khi nhìn lại, tôi không còn cố ép bản thân trở thành chuyên gia sâu nhất trong một lĩnh vực nữa. Tôi dần chấp nhận rằng giá trị của mình có thể nằm ở khả năng kết nối các lĩnh vực với nhau. Tôi không phải người đào giếng sâu nhất. Tôi là người nhìn thấy nhiều mảnh ghép khác nhau và tìm cách ghép chúng lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Có lẽ vì vậy mà tôi chưa bao giờ thực sự phù hợp với vai trò của một người lính. Tôi luôn bị hấp dẫn bởi việc xây dựng hơn là vận hành, bởi việc khai phá hơn là lặp lại, bởi những điều chưa tồn tại hơn là những thứ đã quá quen thuộc.

Và cho đến hiện tại, sau tất cả những lần thay đổi, những lần thất bại, những lần bắt đầu lại từ đầu, có một điều vẫn không thay đổi: cậu bé năm lớp 6 từng nói rằng mình sẽ không sống một cuộc đời lặp đi lặp lại, dường như vẫn đang tồn tại đâu đó bên trong tôi.